Entry for August 14, 2008

“Sáng mai đây, khi mặt trời mọc, tôi sẽ bị xử bắn. Thế nên phải giữ trọn lời hứa sẽ nói với Gim tất cả, đây chính là lúc cho tôi thực hiện lời hứa ấy. Nhưng nói cho cùng, có cần lắm chăng, những phân trần này nọ giữa Gim và tôi? Chúng ta đã chẳng từng lúc nào cũng hiểu nhau, mà không cần phải nhiều lời đó sao, ngay cả từ thuở chúng ta hãy còn thơ dại?

Và vì thế, Gim quý yêu của tôi. Gim chẳng cần phải giày vò trái tim mình vì chuyện cái tát ngày xưa. Đau đớn lắm chứ, chúng ta đều biết, nhưng sau đó tôi cũng đã từng nhận biết bao nhiêu cái tát khác không kém đớn đau, thê mà tôi vẫn chịu được…lại còn hoàn trả được vài cái…và, tôi vẫn còn đây như chú cá sọc trong cuốn sách mẫu giáo của chúng ta (tôi quên mất tên sách): “Còn sống và quẫy đuôi, ồ!” Thế nhưng đây lại là lần quẫy đuôi cuối cùng của tôi. Để rồi, sáng mai, thế là…”Finita la Commedia!”. Gim và tôi hãy dịch câu ấy thế này: “Màn xiếc đã chấm dứt!”, và hãy cùng nhau cảm tạ thần thánh, bởi ít ra họ cũng còn nương tay với chúng ta nhiều lắm. Nói là nhiều thì chưa đúng hẳn, nhưng cũng là một cái gì đó. Nên, hãy vì ơn này trong muôn ngàn ơn lành khác mà thành tâm cảm tạ!”

Cũng sáng mai này, tôi muốn cả Gim và Martini đều hiểu rõ rằng tôi hoàn toàn hạnh phúc và mãn nguyện, và chẳng muốn đòi hỏi gì hơn nơi Định Mệnh. Gim hãy nói điều ấy với Martini, xem như lời vĩnh quyết của tôi. Anh ấy vừa là người bạn chân tình, vừa là một người đồng chí tốt, anh ấy sẽ hiểu. Gim quý yêu, Gim cũng thấy tôi vẫn ý thức được rằng lũ u mê kia đang tự rước hoạ vào thân mà làm lợi cho chúng ta, khi chúng trở lại những trò tử hình và toà án bí mật quá sớm như thế. Cũng như tôi vẫn ý thức được rằng nếu Gim và các đồng chí, những người còn sống, vững vàng đứng cạnh bên nhau, tiến công mãnh liệt, thì rồi Gim và các đồng chí sẽ thấy được những sự kiện vĩ đại. Phần tôi, tôi sẽ bước ra pháp trường, tâm hồn thư thái như bất kì chú bé nào đang về nhà nghỉ ngơi. Tôi đã làm xong công việc được giao phó, và bản án tử hình kia là bằng chứng cho thấy tôi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách trọn vẹn. Chúng đã chẳng vì sợ tôi mà giết tôi đó sao? Phàm đã mang trái tim con người, thử hỏi ai còn có thể ao ước điều gì hơn thế nữa?

Dẫu vậy, trái tim tôi vẫn còn niềm ao ước duy nhất. Kẻ sắp chết ắt được vòi vĩnh chút đỉnh, phải không? Tôi cũng thế, tôi chỉ mong sao Gim hiểu cho lí do đã khiến tôi lúc nào cũng cục cằn thô bạo quá mức với Gim, và vì đâu tôi lại khó quên được những va chạm cũ. Thật ra Gim cũng đã thừa hiểu, nói với Gim những điều ấy cũng chỉ bởi tôi thích viết ra đôi dòng chữ, thế thôi…Giêm ma, tôi đã yêu Giêmma từ dạo Giêmma còn là một cô bé con chưa lấy gì làm đẹp, từ dạo Giêmma còn khoác tấm ảo trẻ thơ vải ca rô, trên vai còn quấn vuông khăn sọc, tóc vẫn còn thả bím sau lưng…và đến giờ tôi vẫn yêu Giêmma, Giêmma còn nhớ hôm nào đó tôi đã hôn tay Giêmma, để Giêmma phải khẩn khoản xin tôi “đừng bao giờ làm như thế nữa”? Tồi tệ quá, bỉ ổi quá, tấn trò quái gở ấy, tôi biết lắm chứ. Nhưng Giêmma phải tha thứ cho tôi vậy. Và bây giờ, cầm tờ giấy viết tên Giêmma, tôi lại hôn lên nữa đấy. Như thế, tôi đã hôn Giêmma hai lần, mà cả hai lần đều không được Giêmma cho phép.

Tất cả chỉ có thế. Vĩnh biệt nhé, người yêu dấu của tôi”.

(Ruồi trâu)

There are no comments on this post.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: