một chuyện tình nho nhỏ

– Anh đang nghĩ gì thế? – một lần nàng hỏi, không ngoái đầu nhìn lại.
– Anh đang nghĩ về đôi giày của em – tôi nói – về việc nó không có đế kiểu Pháp. Anh không tin những người phụ nữ đi giày đế Pháp.
– Thế anh có tin em không?
– Tin…
Con đường rừng kết thúc, chúng tôi bước ra một khoảnh đất trống phủ cỏ xanh ngập nắng. Nàng dừng lại và quay về phía tôi.
– Anh là một người đáng yêu thật đấy! – nàng nói – Anh cứ lặng lẽ đi và không nói gì cả…Không hiểu sao em bỗng cảm thấy rất có cảm tình với anh.
Tôi thận trọng đáp lại:
– Cảm ơn. Khi gặp đau khổ, người ta thường hay như vậy.
Nàng mở to đôi mắt:
– Đau khổ? Đau khổ nào?
– Thì anh đã thấy vừa rồi em chờ ai đấy nhưng không gặp. Anh còn biết rằng ngay bây giờ em sẽ đề nghị anh đuổi theo em.
– Đúng thế. Anh có muốn không?

(Trích. Ivan Bunin)

There are no comments on this post.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: